BA TÔI VÀ ĐỊNH MỆNH NGƯỜI CẦM BÚT



Giữa đêm khuya trong khi mọi người đang chìm sâu trong giấc ngủ, tôi ngồi dậy với cây viết. Miệt mài tôi viết pha lẫn với những dòng nước mắt mặn mà cho tới sáng. Liên tiếp mấy ngày sau tôi lại thức giấc vào giữa khuya và lại tiếp tục viết về ba tôi và viết dùm ba. Tôi viết cho người mới vừa nằm xuống trong khi xác vẫn còn nằm đó, trong chiếc quan tài cô quạnh ở phòng khách.

Mỗi một hoặc hai năm tôi cố gắng tranh thủ về thăm gia đình một chuyến vào mùa hè. Mấy năm trước tôi có dẫn các cháu về thăm ông bà ngoại nhưng gần đây các cháu phải học hè nên tôi không dẫn được. Tôi có nguyện ước hai năm nữa khi bé Jayden lớn một chút nữa tôi sẽ dẫn bé về thăm ông bà cố cùng với tất cả mọi người ở bên đây một lần để cho ông bà gặp mặt và ôm hun cháu cố đầu tiên, nhưng dự định của tôi sẽ không bao giờ thành hiện thực vì ba tôi nay đã ra người thiên cổ sau một cơn đau tim. Ba tôi mất đi quá đột ngột làm cho tôi và tất cả gia đình bàng hoàng, sửng sốt và đau đớn tột cùng!

Cách nay hơn ba tháng tôi đã chuẩn bị mua sắm đồ đạc, quà cáp về thăm nhà. Tuy không có dư dả như ai, nhưng lần nào về tôi đều mang hai chiếc vali quà. Tôi đi siêu thị mua cho ba hai cái áo thun và một đôi dép.

Trước ngày về tôi có gọi điện thoại về nhà và trò chuyện với ba dăm câu. Tôi nói tôi có mua cho ba hai cái áo hiệu nhưng sản xuất ở Việt Nam, hy vọng ba vẫn thích. (Lúc mua tôi không để ý vì tôi biết ba thích đồ sản xuất ở USA). Ba tôi cười vui và nói có chút quà là ba vui rồi. Sau đó tôi hỏi thăm sức khỏe của ba vì nghe anh ba nói gần đây ba không được khỏe vì máu không chuyển đến não và làm chóng mặt. Ba cười qua loa và nói rằng bệnh của ba như giả vờ. Ba đã đi bác sĩ cho họ truyền nước biển mười ngày qua và nay đã khỏe lại rồi. Nghe ba nói vậy, tôi đã an tâm. Tôi hẹn với ba vài hôm nữa sẽ gặp. Có ai ngờ đó là lần cuối cùng tôi nói chuyện với ba!

Sáng sớm ngày thứ Tư, 6 tháng 7