Bạn Là Tôi


Đêm hôm qua trên đường lái xe về Los Angeles sau khi tham dự lễ trao giải Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, bỗng dưng nước mắt tôi chảy dài trên má. Đáng lẽ đó là một trong những đêm tôi nên cảm thấy vui và hạnh phúc nhất trên đời, sao tôi lại khóc? Nước mắt dưng tràn cũng có nghĩa quá vui vì cảm động hay vì đau và buồn tủi. Cả hai đều đúng, nhưng phần sau có lẽ đúng hơn cho tâm trạng của tôi lúc đó. Đã lâu tôi thường cảm thấy hồi hộp mỗi lần lái xe trên xa lộ cao tốc, vậy mà đêm hôm qua chẳng những tôi lái trên freeway mà còn vào ban đêm. Trên đường về lỡ tay tôi quẹo lộn đường qua bên freeway khác. Hoảng hốt vì nghe cái máy chỉ đường kêu inh ỏi, vừa sợ vừa buồn tủi, nên tôi mặc cho nước mắt tuôn tràn. Lúc đó tôi liên tưởng đến đúng 20 năm về trước, một mình lái xe chở đứa con gái mới lên bốn tuổi và hai cháu cạnh nhà dưới mười tuổi đi tham dự lễ ra trường tại Cal-State Los Angeles. Khi tôi đứng trên khán đài nhận bằng cấp mà tôi không có lấy một ai chụp cho mình một tấm hình làm kỷ niệm. Tôi đã bỏ ra một thời gian khá dài và vất vả để lấy được cái bằng cử nhân Chính Trị thế mà không có người để chung vui. Cách nay hai tháng sau khi nhận tin mình được vào giải Đặc Biệt của VVNM, tôi vui mừng khôn xiết! Cái cảm giác như được trúng vé số độc đắc! Lúc đó tôi báo tin cho ông chồng tôi biết và nói là ông xin phép hôm đó nghỉ làm để cùng tôi hưởng niềm vui nhận giải, thế mà anh ta báo tin cho tôi biết một hôm trước ngày hôm qua là không thể đi cùng tôi được vì công việc. Không buồn, không trách móc ra mặt, nhưng tôi cũng thầm cảm thấy buồn tủi cho cái số cô đơn của mình. Biết trách ai đây khi mình sanh vào năm Canh Tuất - canh cô mồ qua û(?). Từ nhỏ cho đến lớn tôi quen làm bạn với chính mình, và quen gọi cây bút, quyển tập là bạn. Còn nhớ 9 năm trước đây, có lần cảm thấy lẻ loi quá, tôi mượn giấy bút viết lên tâm sự. Bài viết ngắn bằng tiếng Anh. Hôm nay, với những xúc động vui buồn sau khi bài “Kêu Khóc bằng Tiếng Việt,” nhận được một giải Viết Về Nước Mỹ 2019, tôi xin ghi lại trang viết cũ bằng tiếng Việt. BẠN Bạn là dòng suối ngọt. Bạn là một bầu không khí trong lành. Bạn là một quả đào thơm. Bạn là một ly nước cam lạnh. Bạn là ta và ta cũng là bạn. Trong mỗi chúng ta ai nấy cũng cần có một tình bạn chân thành để giúp đỡ nhau khi hoạn nạn, để chia sẻ ngọt bùi cay đắng, nhưng với tôi chưa từng có một tấm bạn chân tình ấy. Tại sao? Tôi cũng chẳng biết tại sao. Tôi mong mỏi có một người bạn cùng sở thích để chia sẻ vui buồn và đi xem nhạc thính phòng hay đi dạo bờ biển trong những buổi sáng sớm mát trời khi mặt trời còn chưa tỉnh thức. Tôi thật sự là một kẻ cô đơn. Cả cuộc đời chỉ biết thui thủi một mình ngày và đêm bên cây viết và quyển tập khi có tâm sự. Cây viết và quyển tập chính là người bạn thân gần nhất của tôi. Bạn ơi, tôi đang sung sướng được có bạn để kể cho bạn nghe những vui buồn trong cuộc sống. Bạn lúc nào cũng bên tôi, trong những đêm thanh vắng tôi và bạn luôn có bên nhau. Tôi thật sự không biết lẻ loi khi có bạn bên cạnh. Thượng Đế đã ban cho mỗi một người một số. Số của tôi không may đã mang theo con số cô quả từ lúc lọt lòng mẹ vì từ xưa đến nay tôi đi đến đâu hay làm bất cứ việc gì cũng chỉ có một mình. Riết rồi thấy thành quen. Vì thế mỗi khi tôi đến nơi đông người, tôi lại cảm thấy bỡ ngỡ, vụng về và lẻ l