Tạ Ơn: Hai Bà Mẹ


Hai bà mẹ: một người sanh ra tôi và một người sanh ra phu quân của tôi. Cả hai tôi đều thương yêu vô vàn. Vừa rồi tôi mới nghe qua trên đài phát thanh là tháng 11 hàng năm là National Gratitude Month (tạm dịch là tháng của cả nước Mỹ tỏ lòng biết ơn). Bốn tháng nay, ngày nào tôi cũng viết trên Facebook và nhiều lúc trên trang mạng riêng của mình những lời tạ ơn dù lớn hay nhỏ. Cho dù ngày đó không như ý muốn, tôi cũng luôn tìm cách nhìn phía tích cực của nó để viết lên lời tạ ơn.

Mẹ sanh tôi ra tôi gọi bà bằng Má, còn mẹ chồng của tôi thì gọi bằng Mom. Hai bà mẹ ở hai chân trời xa tít mù khơi, chưa bao giờ có dịp gặp mặt và có lẽ sẽ không bao giờ có dịp. Má tôi năm nay đã được 76 tuổi, còn Mom tháng sau sẽ được 85 tuổi. Hai bà cách nhau gần một con giáp, nhưng hai người khác nhau một trời một vực. Má tôi lúc nào cũng phải sống bên cạnh người làm hoặc con cháu, còn Mom từ ngày chồng của bà mất, cách nay hơn mười năm, bà thích sống tự lập một mình.

Tôi xa Má lúc mới tròn 15 tuổi. Lúc mới lớn khôn bên xứ Hoa Kỳ tôi rất thèm có Má ở bên cạnh để an ủi lúc tôi buồn. Mười lăm năm sau khi sống ở nước Mỹ tôi mới có công ăn việc làm vững chắc rồi sau đó tôi làm giấy bảo lãnh cho cả gia đình. Lúc bấy giờ ba gia đình chị em tôi chịu cho tôi làm giấy bảo lãnh nhưng bao tôi không chịu đi bởi vì gần hết tất cả các em 10 người cùng gia đình đã bỏ ông bà nội ra đi vượt biên. Tuy ông bà nay đã mất từ hơn hai thập niên qua, ba tôi nói ba có bổn phận phải ở lại trông mồ mả của ông bà. Thế là ba không chịu đi