Thua Keo Này Bày Keo Khác


Đêm hôm qua, thứ Năm 27 tháng 9, 2018 tôi ôm bụng cười trong hội trường Laugh Factory ở Long Beach, California. Tại đây từ tối thứ Tư cho đến tối Chủ Nhật có những tai hề độc thoại. Mỗi người trình diễn khoảng 30 phút, họ không có dụng cụ nào khác làm cho khán giả cười ngoài giọng nói và cách diễn xuất của họ. Đó là một nghệ thuật trau dồi điêu luyện không phải dễ mới đạt được.Vì được một đêm cười sản khoái, sáng nay tôi tạm quên cái đau một đêm trước đó sau khi đi diễn thuyết xong và nghe lời phê bình không thương tiếc từ những người tôi không hề quen biết. Đây là lần đầu tôi diễn thuyết dài 20 phút. Cách nay khoảng năm năm, tôi có ghé thăm hội diễn thuyết này có tên gọi là Founder’s District Speakers Bureau ở thành phố Costa Mesa tại Quận Cam, California. Nơi này từ Toastmaster ra (một trong những câu lạc bộ diễn thuyết được hình thành khắp nước Mỹ và trên thế giới nhằm giúp đào tạo và cải thiện tài năng nói trước công chúng cho những nhà diễn thuyết và lãnh đạo…). Họ cao hơn Toastmaster một bậc là mỗi người được diễn thuyết đến 20 phút thay vì 5-7 phút. Trong lúc nói có bốn tới năm người chấm điểm. Nếu trên trung bình 70 điểm sẽ được vào danh sách qualified speakers (những người diễn thuyết có đủ năng lực) và từ đó họ sẽ được gởi đi những nơi khác có trả công. Nhiệm vụ của họ không phải là trau tặng những lời nói khuyến khích hay khen tặng mà là tìm kiếm, moi móc những kẻ hở để chỉ trích. Họ đại diện cho những người khán giả khó tính. Nếu những người yếu tim hay nhẹ dạ chắc sẽ bỏ ước mơ diễn thuyết vĩnh viễn. Hôm đó tôi chỉ là khán giả đơn thuần. Sau khi nghe phần diễn thuyết và phần phê bình. Tôi tự hỏi sao họ lại quá khắc khe như vậy? Những lời nói của họ thật hơi khó nghe. Thế mà nay tôi lại là người bị họ bầm dập không một chút thương tiếc! Mặc dù trước ngày diễn thuyết anh huấn luyện của tôi đã cảnh cáo rằng đừng để lời phê bình của khán giả ảnh hưởng đến mình. Vì thế tôi đã có chuẩn bị tinh thần trước và đã ngày đêm tập dợt suốt ba tuần lễ. Thế mà lời nói cùa họ không ít cũng nhiều đã làm cho giấc ngủ của tôi sau đêm trình diễn không được ngon giấc. Sáng thức dậy tôi còn bị ám ảnh. Thế là tôi bắt phone chia bày cảm xúc của mình cho người huấn luyện của tôi biết. Anh an ủi và nói chính anh đây cũng đã bị họ đập túi bụi ba trận mới được đậu. Sau khi nghe anh nói vậy, tôi cảm thấy an ủi một phần