Tản Mạn và Em Tôi


Sáng sớm nay, thứ Tư ngày 24 tháng 10, tôi có đọc một bản tin tức trên mạng rằng có một người trúng giải độc đắc Mega Millions: 5, 28, 62, 65, 70. Mừng mừng vui vui vì biết đâu mình là một trong những người may mắn vì tôi cũng có mua chung vé số với vài người bạn đồng nghiệp và với những người bạn văn nghệ. Chưa dò vé số và chưa hay tin tức gì của các bạn đồng nghiệp nên niềm hy vọng vẫn còn tràn trề. Đây là giải độc đắc lớn nhất trên nước Mỹ với trị giá 1.6 tỷ Mỹ kim. Nghe nói nếu lấy hết một lần sẽ được 900 triệu đô la. Đó là một con số tiền lớn không thể tưởng tượng. 

Có một thời gian dài tôi không muốn trúng số giải độc đắc vì sợ tiền bạc quá nhiều sẽ mang họa nhiều hơn phước, nhưng nay tôi không còn nghĩ như vậy nữa vì khi có tiền nhiều và có đầu óc suy nghĩ thì nó sẽ có thể mang đến nhiều niềm vui và hạnh phúc cho chính mình và tha nhân.

Hiện giờ tôi đang ngồi trong hãng Toyota Dealership để chờ họ sửa xe. Họ nói thời gian kéo dài khoảng bốn giờ chờ đợi. Biết là lâu như vậy tôi vẫn chuẩn bị ngồi chờ vì có một việc cần làm là học xong môn cuối cùng của địa ốc để lấy lại cái bằng. Bốn năm trước chỉ trong vòng một tuần tôi thi lại bằng địa ốc dễ ợt, nhưng lần này đã ba tuần rồi tôi vẫn chưa thi xong. Sau khi lấy lại bằng, tôi dự định sẽ trở lại công ty 21st Century gần nhà để học hỏi tiếp tục. Có bằng từ năm 2004 nhưng tôi không có dịp hành nghề vì xưa nay vẫn làm nghề công chức và trông nôm hai con nhỏ. Nay các cháu đã lớn nên tôi dự định làm thêm cuối tuần và một ngày nghỉ trong tuần. Đến năm 2025 tôi sẽ làm cho nhà nước được đúng 25 năm và vừa đủ sở hụi về hưu non, tuy nhiên tiền lương vẫn còn rất thấp nhưng bảo hiểm sức khỏe sẽ được một trăm phần trăm cho đến suốt đời. Bảo hiểm sức khỏe là quan trọng nhất, còn tiền bạc tôi sẽ kiếm thêm về những nghề khác như làm thêm địa ốc, viết lách và đi diễn thuyết khắp nơi, chứ ngồi mãi cái nghế công chức không biết đến ngày nào mới khá nổi.

Tánh tôi xưa nay thấy ai than khổ cũng đều động lòng nên tôi cần phải kiếm thật nhiều tiền để có thể lo cho gia đình và giúp nhiều người không được may mắn như mình. Mỗi người ai nấy cũng có cái số giàu nghèo. Hồi nhỏ còn ở đảo có một bác trai tặng cho tôi một bài thơ. Đã ngoài 36 năm rồi tôi vẫn còn nhớ bài thơ viết trang giấy học sinh với khuôn khổ nhỏ. Bác gấp tờ giấy lại gấp bốn và kêu tôi lại để tặng. Mở trang giấy ra đó là một bài thơ lục bác viết bằng mực đỏ. Mỗi hàng đầu của bài thơ đọc rằng: Cháu Phượng Nhớ Học Thật Giỏi Giàu Sang Tuyệt Đích (Phượng là tên gọi ở nhà của tôi còn Như Ý là bút hiệu.)

Lời Tiên Tri Cho Cháu Phượng

Cháu Phượng nhớ lấy lời khuyên

Phượng hoàng sải cánh danh truyền thế gian

Nhớ lời khuôn ngọc thước vàng

Học hành chăm chỉ cao sang cuộc đời

Thật thà đoan chính hơn người 

Giỏi giang quí tộc đón người chờ mong

Giàu thời như nước triều đông

Sang trọng bậc nhất má hồng mấy ai

Tuyệt thế ấy một thiên tài

Đích danh hoàng phượng tương lai lẫy lừng

Bác Dương

Đảo Galang, 1985

Những lúc trước khi tôi vẫn là cô sinh viên nghèo và thường gặp nhiều khó khăn, tôi hay đọc đi đọc lại lời tiên tri này để cho mình có nhiều động viên tiến bước trên con đường học vấn. Xin đa tạ những lời vàng thước ngọc này của bác Dương. Rất tiếc tôi đã mất liên lạc với bác ấy kể từ ngày bác đi định cư Mỹ trước tôi. Nếu bác vẫn còn sống, mong bác luôn được bình an và nếu đã là người quá cố rồi, cầu xin hương hồn bác được siêu thoát và an nghỉ ngàn thu.

Có nhiều người đi qua đời ta như một làng gió thổi không bao giờ trở lại, nhưng có nhiều người để lại cho ta biết bao niềm vui buồn và nổi nhớ nhung khôn ngui. Em Tôi, một câu truyện ngắn tôi viết nay đã ngoài 15 năm rồi. Nay xin gởi đến bạn độc:

Em Tôi